Content

0 nhận xét

Phúc Đức Tại Mẫu

Người Mẹ Mù Một Bên Mắt

Chuyện kể rằng có một người con trai. Từ bé mồ côi cha. Lớn lên và trưởng thành trong sự bao bọc và tình yêu thương của mẹ. Suốt mấy chục năm trời, Bà cực nhọc, ròng rã nuôi con.

Nhưng suốt thời thơ ấu cả khi lớn lên, lúc nào Người Con cũng ghét Người Mẹ, không bao giờ giới thiệu cho ai gặp Mẹ mình cả, không cho Mẹ đến trường vì sợ bạn bè trêu chọc, chế giễu mình. Và lí do chỉ đơn giản là… bà mẹ bị mù một mắt.

Người mẹ mù một bên mắt (hình minh hoạ)

Ngày nọ, Người Mẹ nhớ người Con quá, ghé qua trường thăm con. Người Con thấy mẹ đến liền ra nói: “Tại sao bà lại đến đây? Bà đến đây làm gì? Bà làm tôi xấu hổ và ngượng ngùng với tất cả mọi người… tôi thực sự ghét bà”. Người Mẹ mù buồn bã đau đớn, nước mắt bà chảy ra một bên mắt kia. Lặng lẽ nhìn đứa con trai rồi ra về.

Ngày hôm sau Người Con đến lớp, các bạn học cùng lớp la lên chế giễu: “Ôi mày ời! Kinh quá. Nhìn mẹ mày xấu xí quá. haha” cả lớp mỉa mai. Chế giễu người con thậm tệ. Cậu ta khóc, khóc vì tủi nhục, khóc vì mẹ mình xấu xí đến kinh sợ.

Lúc về nhà Người Con nói với mẹ mình: “Tôi muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Tôi muốn bà không ở ngôi nhà này nữa. Bà làm tôi xấu hổ ghê gớm đấy. Bạn bè tôi chế giễu tôi. Họ khinh thường tôi. Họ ghê tởm bà. Bà hiểu không?”. Bội bạc. Đó là 2 từ để dành cho những lời lẽ vô lương tâm của anh ta. Anh ta không hề để ý đến cảm xúc của mẹ. Không thể hiểu hết được cái giá trị của tình thương… Và cũng đâu hiểu được sau sự thật ấy là cả một nỗi buồn u uất mà suốt đời bà mẹ dám hi sinh… dám đối mặt để cho con một hình hài như bây giờ. Anh ta trốn chạy thoát khỏi căn nhà u ám đấy. Bỏ mặc người mẹ già cô đơn, đau đớn… Bà nín thinh. Bà không dám gọi một tiếng con để mong chờ anh ta quay lại. Bà chỉ biết giấu nỗi buồn qua những giọt nước mắt chảy ngược vào tim…

Anh ta trưởng thành.. Và bắt đầu một cuộc sống mới.. Một cuộc sống khi không có mẹ kề bên và chăm chút nữa… Và rồi sau những tháng ngày miệt mài và cần mẫn bên đèn sách. Anh ta đã dành được 1 suất học bổng du học bên Singapore. Anh ta chắc hẳn hạnh phúc lắm! Niềm vui đạt được nguyện vọng mà chính mình đặt ra. Sung sướng khi được đền đáp bởi những nỗ lực không ngừng. Anh ta đâu biết, bên cạnh niềm vui ấy, còn đâu đó những nỗi buồn đọng lại trong kí ức người mẹ… Đâu đó những nỗi lòng thổn thức không thể cất lên thành tiếng.

5 năm sau Người Con học thành tài lập gia đình. Anh ta có vợ và có 2 con đều giàu có, có một gia đình hạnh phúc và ấm cúng. Người Con cũng gửi tiền về xây cho mẹ một ngôi nhà nhỏ và hàng tháng gửi chút tiền về cho mẹ. Người Con tự nhủ thế là mình đã làm tròn bổn phận của người làm con.

Và giữa anh với mẹ có một giao ước. A ta không bao giờ muốn gặp bà mẹ… Không bao giờ muốn nhìn thấy bà mẹ trên cõi đời này nữa… “HÃY TRÁNH XA TÔI RA”…

Và rồi một ngày. Khi nỗi nhớ trong lòng bà mẹ cồn cào lên, dâng cao lên. Bà không thể chịu đựng được nữa. Bà quyết định sang Singapore bằng được. Để được nhìn thấy đứa cháu nội lớn lên như thế nào. Để được một lần cuối trông thấy hình hài đứa con trai nay giờ ra sao. Chỉ một lần thôi… Và cũng là lần cuối.

Đứng trước cái cổng cao lớn và sang trọng nhà người con trai. Bà thầm vui, thầm mỉm cười vì con mình giờ đây thành đạt và yên ấm đến thế nào. Trước cái cổng đồ sộ với những đường nét thiết kế tinh xảo và tuyệt đẹp ấy. Người ta thấy một bà lão già nua, ốm yếu. Bịt một bên mắt. Tay cầm chiếc nón lá, Với bộ quần áo đơn sơ trông thật thảm thiết. Một sự đối lập hoàn toàn…

Chợt!!! đứa cháu nhỏ chạy ra. Theo một phản xạ tự nhiên khi có người lạ tới… Chưa kịp vui… Chưa kịp hồ hởi và mừng rỡ… Người mẹ đã phải kìm nén những giọt nước mắt mặn đắng. Khi đứa cháu khóc thét lên và sợ hãi với hình dạng của bà.

Người con trai từ trong bước ra. Ngạc nhiên và phần nào bực tức. Anh ta quát mắng: “Bà còn sang đây làm quái gì nữa? Bà đã làm tôi xấu hổ và tủi nhục đến thế nào rồi. Giờ bà không buông tha cho tôi? Không để tôi có một cuộc sống bình yên nữa sao?”. Thế đấy… đó là những gì bà chờ đợi và mong mỏi thì giờ đây lại bị đối xử như vậy đấy! Bà ngoảnh lại… Chào con và nhìn đứa cháu ngây thơ bé dại… Lặng lẽ đi về. Trong lòng không khỏi những nỗi đau xót. Bà bước đi… Vẫn cứ bước… Những bước chân lê thê dài vô định…

Một hôm Người Con nhận được thư gửi tới nhà, mời về họp lớp cũ tại Việt Nam . Anh ta phải nói dối vợ là đi công tác xa nhà. Người Mẹ biết tin Con về họp lớp tại quê nhà. Bà vui lắm… Nhưng không dám gặp con. Bà sợ bị con hắt hủi. Sợ cái ánh mắt tức giận ghê gớm ấy lại hiện lên trong con. Trong suốt buổi họp lớp đó, có những người bạn thân hỏi han anh ta về gia đình, và… về “mẹ”… Chợt… Những kí ức lại ùa về. Những yêu thương nào đâu đã vút bay theo năm tháng… Mẹ anh giờ ra sao? Mẹ anh như thế nào? Bà sống tốt hay bệnh tật gì không?… Hàng tá những câu hỏi. Những thắc mắc khiến anh không khỏi suy nghĩ… Và… Anh nhớ… Và có chút đau… Anh vội vã về thăm mẹ. Anh muốn được nhìn thấy mẹ. Muốn… và có những cái muốn chẳng thế điễn tả thành lời…

Nhưng nào ngờ. Khi chưa kịp nói ra những nỗi lòng thổn thức. Chưa kịp ôm hôn mẹ lần cuối.. Mẹ anh đã qua đời.. Đã vĩnh viễn ra đi…

Cầm trên tay lá thư những người hàng xóm còn giữ lại… Họ cũng nghẹn ngào… Họ nói. Mẹ anh khi chết. Tay vẫn nắm chặt tờ giấy và ghi rõ rành mạch: “Phải gửi con trai tôi…” Đó cũng là lời trăn trối cuối cùng của mẹ dành cho anh…


“Con trai yêu!

Mẹ xin lỗi vì đã không đem đến cho con những tháng ngày bình yên thuở bé…. Mẹ xin lỗi vì đã làm trò cười cho thiên hạ. Khiến con lún sâu vào vòng quay của sự tủi nhục và đau đớn. Mẹ muốn lắm. Muốn ra đi. Muốn sống ở thế giới khác. Để cho con khỏi lo phiền. Khỏi bực tức khi mẹ còn trên cõi đời nữa… Và giờ mẹ đã được toại nguyện..

Con biết không? Mẹ yêu con… Nhiều lắm! Mẹ có thể đánh đổi. Có thể hi sinh đôi mắt của mình dành cho con… Hi sinh cuộc sống của mẹ để cho con được thấy ánh sáng mặt trời… Con đã bị hỏng một bên mắt do một vụ tai nạn hồi bé… Mẹ thật sự khóc rất nhiều… Khóc vì đứa con tôi không mang hình hài nguyên vẹn như những đứa trẻ cùng lứa. Nhà mình nghèo lắm. Mẹ không thể có đủ tiền chữa trị cho con. Mẹ bán hết tất cả những đồ đạc trong nhà, làm mọi cách để bác sĩ thay mắt cho con. Mẹ chưa bao giờ cảm thấy hối hận. Chưa bao giờ biết đau. Mẹ yêu con không thể nào kể xiết. Và mẹ muốn đem lại cho con những gì tuyệt vời nhất mà mẹ có thể…

Hi vọng khi mẹ rời xa con rồi. Đừng xa lánh. Đừng ruồng rẫy ghét bỏ mẹ nữa nhé! Con hãy sống tốt và chăm lo những đứa cháu nội nhé..

Yêu con!…”

Cầm trên tay lá thư… Anh khóc!… Đó là những giọt nước mắt thật sự. Nó không chứa đựng tủi nhục. Không phải là vì lòng tự tôn như trước nữa, mà bằng cả con tim, bằng cả nỗi đau đớn… nỗi oán hận bản thân khi đã đối xử tệ bạc với mẹ… Và chắc gì… Người mẹ của anh đã ra đi trong sự thanh thản mà bà hằng mong ước… Ra đi, nhưng chưa đc nghe thấy tiếng con gọi… Ra đi, mà trong lòng nặng trĩu những uất ức… Ra đi… Mãi mãi. Sẽ chẳng có sự hồi sinh lần nào nữa. Sẽ chẳng có một ai… thương yêu anh ta… Và dám đánh đổi tất cả để cho con 1 cuộc sống tốt đẹp sau này.

Đôi mắt của anh… cũng là đôi mắt của mẹ. Ánh sáng của anh… Cũng là bóng tối của mẹ. Trong khi a được nhìn thấy cuộc sống mới thì cũng là lúc anh mất đi tất cả… Mất rồi… Sẽ chẳng bao giờ lấy lại được đâu… Vì vậy! Hãy trân trọng những gì mà ta có. Để rồi mất đi đừng bao giờ hối tiếc!

Anh chị em thân mến, khi đọc xong câu truyện, tôi đã rất xúc động trước sự hy sinh to lớn và tình yêu bao la mà người mẹ đã dành cho con mình dù bà phải chịu nhiều đắng cay, tủi nhục vì sự bất hiếu và xua đuổi của cậu con trai. Tôi không khóc nhưng lại nhói trong tim. 

"Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa." (Lc 11,28)

Đến với Tin Mừng ngày hôm nay, khi nghe một người phụ nữ khen ngợi mẹ Người là Đức Maria: "Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!" Người đáp lại: "Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa." Người đáp lại như thế không phải vì sự lạnh lùng của Người đối với mẹ mình nhưng Ngài muốn tôn vinh và đề cao con người của Mẹ Maria, một con người suốt cuộc đời khiêm tốn cúi đầu "xin vâng" lắng nghe và thực thi Thánh ý Thiên Chúa.

 Mẹ Maria là một người phụ nữ hiền hoà, sống một cuộc sống dân dã, bình dị, Mẹ chưa từng ước mơ được làm Mẹ Con Một Thiên Chúa, kế hoạch cuộc đời Mẹ có lẽ là một cuộc sống đơn sơ và tuân giữ Lời Chúa bên người bạn đời mình là Thánh Giuse. Bởi lẽ đó, mà Thiên Chúa đã sủng ái Mẹ và trao cho Mẹ kế hoạch và công trình cứu độ của Thiên Chúa. 

Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con được sống như Mẹ, sống khiêm tốn, khó nghèo và vâng phục. Xin Mẹ luôn gìn giữ và an ủi chúng con. Amen.

0 nhận xét

Chia Rẽ

BÀI HỌC VỀ SỰ CHIA RẼ

Có một câu chuyện ngụ ngôn mang đầy ý nghĩa về tình đoàn kết. Bác thợ săn giăng lưới bắt chim. Đủ thứ chim cùng sa lưới: cả quạ khoang, sáo sậu, cả bồ câu...

Rồi chúng cũng tự biết bàn với nhau: Lũ chúng ta đều do tham mồi nên mắc bẫy. Chúng ta nếu biết đồng lòng chắc chắn sẽ tìm được cách thoát khỏi lưới này. Nghĩ mãi, nghĩ mãi và bầy chim cuối cùng cũng thống nhất được: cùng nhất loạt cất cánh bay lên, may ra nâng được cả tấm lưới lên. Tất cả đồng thanh: 1 - 2 - 3 nào!

Thật kỳ diệu, bầy chim đồng loạt cất cánh, nâng được lưới và bay lên.

Thoạt nhìn, người săn chim cũng hơi bối rối, nhưng rồi anh ta nghĩ bụng: Có nhiều loại chim khác nhau cùng trong lưới, thế nào rồi chúng cũng sẽ cãi nhau. Mà hễ cãi nhau thì... Rồi anh ta khoái chí theo dõi diễn biến của cuộc vượt ngục.

Quả đúng vậy! Lúc đầu bầy chim cùng nhau tha được tấm lưới đi, nhưng được một chốc đã bắt đầu cãi nhau chí choé. Mở đầu là lũ quạ khoang, chúng choang choác: Chẳng ai cố gắng bằng anh em quạ chúng tôi. Nếu chúng tôi cũng lười và bé như các anh sáo thì lưới chắc chẳng nhúc nhích được.

Đàn sáo nổi giận: Thôi im mồm đi mấy mụ khoác lác kia. Chúng tôi còn cố gắng hơn các bà nhiều! Đàn bồ câu cũng châu vào, tranh nhau nói.

Bầy chim cãi nhau và chẳng con nào chịu khó bay, tất cả chỉ vỗ cánh hờ hờ cho xong chuyện. Kết cục: bác thợ săn chỉ ngồi tủm tỉm cười và nhẹ nhàng kéo cái đầu dây neo lưới về phía mình.

Trong một tập thể cũng vậy, mỗi người đều có những ưu, khuyết điểm riêng, chính vì thế chúng ta không nên xét nét và đố kị nhau chỉ vì quyền lợi cá nhân. Vì khi một tập thể không có tiếng nói chung, không có sự hiệp nhất thì chắc chắn rằng tập thể cũng giống như bầy chim trong câu truyện trên mà thôi. 

"Nước nào tự chia rẽ thì sẽ điêu tàn, nhà nọ đổ xuống nhà kia. Nếu Xatan cũng tự chia rẽ chống lại chính mình, thì nước nó tồn tại sao được?" (Lc 11,17-18)

Đến với lời Chúa ngày hôm nay, khi Chúa Giêsu trừ một tên quỷ thì có một số người xuyên tạc Ngài rằng: "Ông ấy dựa thế quỷ vương Bêendêbun mà trừ quỷ." Nhưng Chúa Giêsu đã đối đáp một cách khôn ngoan và đầy thiết thực: "Nước nào tự chia rẽ thì sẽ điêu tàn, nhà nọ đổ xuống nhà kia." Quả đúng như vậy, trong một đất nước, tôi tớ bất trung, vua chúa độc tài thì không sớm thì muộn đất nước đó cũng sẽ sụp đổ. Và ma quỷ cũng vậy, nếu như quỷ vương tự gây chia rẽ thì làm sao chúng có thể tồn tại. Chính vì lẽ đó, Chúa Giêsu không thể dùng  quyền năng của quỷ mà trừ quỷ mà Ngài dùng chính ngón tay của Thiên Chúa mà trừ quỷ. Xét đến những người đã xuyên tạc Chúa Giêsu, phải chăng lòng dạ họ ganh tị với việc Chúa Giêsu làm, họ sợ tầm ảnh hưởng của họ bị phai mờ vì dân chúng sẽ chỉ quan tâm tới Chúa Giêsu, người đã làm những điều kỳ diệu. 

Lạy Chúa, trong cuộc sống hằng ngày, chúng con hay đố kị và xét đoán anh em mình chỉ vì mọi người quan tâm và để ý tới người anh em hơn thay vì chúng con. Xin Chúa tha tội chúng con, xin cho chúng con biết mở rộng tấm lòng và sự khiêm tốn để đón nhận tất cả anh em mình, xin đừng để lòng chúng con hoen ố vì sự đố kị và lòng ghen tuông. Amen.  
0 nhận xét

Kinh Lạy Cha

Lạy Chúa Giêsu, 
sám hối không phải là điều dễ dàng,
bởi lẽ chúng con không đủ khiêm tốn
để nhận mình lầm lỗi.

Chúng con ngỡ ngàng
khi thấy Chúa là Đấng vô tội
mà lại đứng chung với các tội nhân,
chờ Gioan ban phép Rửa.

Chúa đã nên bạn đồng hành
với phận người mỏng dòn yếu đuối chúng con.

Xin cho chúng con biết thường xuyên điều chỉnh
lối nghĩ và lối sống của mình,
tỉnh táo để khỏi rơi vào ảo tưởng,
thành thật để khỏi tự dối mình.

Ước gì Chúa ban cho chúng con ơn hoán cải,
dám đi đến những hành động cụ thể,
và chấp nhận những cắt tỉa đớn đau.
Nhưng xin đừng quên ban cho chúng con
niềm vui của Giakêu,
hạnh phúc vì được tự do và được yêu mến.

(Trích lời cầu nguyện số 116 trong quyển Rabbouni)

Lời cầu nguyện mà tôi vừa giới thiệu cho anh chị em thật hay phải không. Cầu nguyện là những lời tâm tình chân thành của người Kitô hữu dâng lên Thiên Chúa để tôn vinh Ngài và cầu xin Ngài thương xót và ban ơn.

 "Người nói với các ông: "Khi các con cầu nguyện, hãy nói:
 "Lạy Cha, nguyện danh Cha cả sáng.
Nước Cha trị đến.
 Xin Cha cho chúng con
hôm nay lương thực hằng ngày.
 Và tha nợ chúng con,
như chúng con cũng tha
mọi kẻ có nợ chúng con.
Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ'". (Lc 11,2-4)

Trong đời sống của những người Kitô hữu luôn gắn liền với việc cầu nguyện và đã có rất nhiều những lời cầu nguyện rất hay, rất chân thành và ý nghĩa, nhưng lời cầu nguyện hay nhất, thiết thực nhất, ngắn gọn và đầy đủ ý nghĩa nhất là chính lời cầu nguyện mà Chúa Giêsu đã dạy cho các môn đệ đó là "Kinh Lạy Cha".Khi nhận thấy sự thánh thiện và đời sống hăng say cầu nguyện nơi Thầy mình là Chúa Giêsu, các môn đệ cũng muốn được sống như Thầy mình nên các ông đã chủ động xin Chúa Giêsu dạy cách cầu nguyện. 

Kinh Lạy Cha tuy ngắn gọn nhưng lại hàm chứa đầy đủ ý nghĩa. Chúng ta thấy phần đầu của Kinh Lạy Cha là những lời chúc tụng, tôn vinh Chúa Cha là Đấng Sáng Tạo và phần sau của Kinh là những lời cầu xin đầy thiết thực không chỉ cho riêng bản thân mà còn cho tha nhân. Chính vì những lời kinh hết sức mộc mạc, đơn sơ và chân thành nên Kinh Lạy Cha có tầm quan trọng rất lớn trong các cử hành phụng vụ trong Hội Thánh và trong đời sống của người Kitô hữu.

Lạy Chúa Giêsu, xin cảm tạ Ngài vì đã chỉ dạy chúng con cách cầu nguyện qua Kinh Lạy Cha để cuộc sống của chúng con luôn được gần gũi với Ba Ngôi Thiên Chúa. Xin cho chúng con luôn biết kính trọng và đọc Kinh Lạy Cha mỗi ngày để ca khen Thiên Chúa và thánh hoá đời sống chúng con. Amen.
0 nhận xét

Sự Phi Thường Của Lòng Kiên Trì

BÀI HỌC VỀ SỰ KIÊN TRÌ 

Ngôi trường làng nọ được sưởi ấm bằng lò than lớn và cũ kĩ. Một cậu bé có nhiệm vụ là mỗi sáng phải đến trường sớm đốt lửa lò sưởi ấm cho căn phòng trước khi thầy giáo và các bạn đến. 

Vào một buổi sáng, khi mọi người đi đến trường thì phát hiện ngôi trường đang chìm trong lửa. 

Họ kéo được cậu bé đã bất tỉnh ra khỏi cơn lửa cháy rừng rực. Cậu bé bị ngọn lửa đốt cháy nửa người dưới và được mọi người đưa vào bệnh viện tỉnh gần đấy. 

Trên giường bệnh, cậu bé phỏng nặng, nửa mê nửa tỉnh nghe được tiếng bác sĩ nói chuyện với mẹ cậu. 

Bác sĩ nói rằng cậu sẽ không qua nổi – thực chất đó là điều tốt nhất – vì ngọn lửa khủng khiếp đã thiêu cháy toàn bộ nửa phần thân dưới của cậu. 

Nhưng cậu bé kiên cường không muốn mình chết. Cậu tự động viên mình phải sống. Không biết bằng cách nào mà cuối cùng cậu bé đã vượt qua được, trước sự kinh ngạc của các bác sĩ. Khi thời điểm nguy hiểm nhất đã qua , cậu lại nghe tiếng bác sĩ và mẹ nói chuyện . 

Họ nói với mẹ cậu rằng vì ngọn lửa đã phá huỷ quá nhiều nơi ở phần thân dưới , có lẽ sẽ tốt hơn nếu trước đó cậu bé chết đi , và vì cậu sẽ phải đau buồn với cuộc sống tàn tật . 

Một lần nữa cậu bé dũng cảm lại tự động viên mình. Cậu sẽ không là một người tàn tật. Cậu sẽ đi được. Nhưng thật không may là từ chỗ thắt lưng trở xuống, cậu không có khả năng vận động. 

Đôi chân nhỏ bé của cậu chỉ đung đưa mà hoàn toàn không có cảm giác. 

Cuối cùng, cậu bé được xuất viện. Mỗi ngày,mẹ cậu đều xoa bóp đôi chân bé bỏng của cậu, nhưng nó không có cảm giác gì cả, không điều khiển được. 

Thế nhưng lòng quyết tâm rằng cậu sẽ đi trở lại vẫn mạnh mẽ hơn bao giờ . 

Qua thời gian nằm trên giường, cậu được chuyển qua ngồi trên xe lăn. Một ngày nắng đẹp, mẹ cậu đưa cậu ra sân để thay đổi không khí. 

Vào những ngày ấy, thay vì ngồi trên xe, cậu đã tự đẩy mình khỏi ghế ngồi. Cậu bé tự kéo mình băng qua bãi cỏ, lê theo đôi chân phía sau. 

Cậu bé tiếp tục bò cho tới khi đụng phải hàng rào màu trắng bao quanh khoảng sân nhà. Với một nỗ lực lớn lao, cậu đã tự nâng mình lên theo những bờ rào. 

Sau đó, từng cọc một, cậu bé bắt đầu kéo thân mình dọc theo hàng rào, quyết tâm sẽ đi được. Cậu bé đã bắt đầu làm như thế mỗi ngày cho đến khi cậu tạo thành một lối mòn nhỏ dọc quanh sân, bên cạnh hàng rào. 

Cậu không muốn gì hơn ngoài việc tiến lên trong cuộc sống bằng đôi chân mình. 

Và cuối cùng, bằng tập luyện hàng ngày, bằng sự kiên trì sắt đá và sự cương quyết của mình, cậu bé đã có thể đứng dậy và sau đó là đi lại khập khiễng, tiếp theo là tự đi lại và cuối cùng là chạy. 

Cậu bé bắt đầu đi và sau đó là chạy đến trường, chạy trong niềm hân hoan lớn lao của sự chạy nhảy. Sau này khi vào đại học cậu tham gia đội chạy đua . 

Mãi về sau ở quảng trường vườn Madison, chính người trai trẻ ấy – người mà người ta không tin rằng cậu sẽ sống sót, sẽ không bao giờ đi lại được, sẽ không bao giờ có hy vọng chạy nhảy – một thanh niên đầy nghị lực , Dr Glenn Cunningham, đã chạy một dặm nhanh nhất thế giới. 

Khi đọc câu truyện về vận động viên Cunningham, tôi thật sự cảm động trước nghị lực phi thường của chàng trai này. Trong cuộc sống, con người luôn tìm kiếm những điều phi thường mơ hồ, viễn tưởng nhưng lại không nhận ra trong chính mỗi con người đều tiềm tàng sự phi thường nếu chúng ta biết kiên nhẫn tìm kiếm. 

"Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho." (Lc 11,9)

Đến với lời Chúa ngày hôm nay, Chúa Giêsu dạy các môn đệ bài học về sự kiên trì trong cầu nguyện. Ngài dùng hình ảnh một người đến nhà bạn mình vào giờ đã trễ với lòng khẩn khoản xin bạn mình ba cái bánh để tiếp đãi một vị khách. Mặc dù chúng ta thấy người bạn tỏ vẻ khó chịu vì giờ đã trễ: "Xin anh đừng quấy rầy tôi: cửa đã đóng rồi, các cháu lại ngủ cùng giường với tôi, tôi không thể dậy lấy bánh cho anh được." nhưng anh ta vẫn lấy bánh cho bạn mình một phần vì không muốn người bạn mình quấy rối và một phần vì tình bạn.
Qua đó, Chúa Giêsu chỉ cho các môn đệ và chúng ta một phương thế để Chúa Cha nhận lời chúng ta cầu xin đó là lòng kiên nhẫn và sự kiên định. Bởi lẽ không phải vì Chúa Cha mệt mỏi vì những lời chúng ta cầu xin nhưng vì Ngài giàu lòng thương và tình yêu. 

Lạy Chúa, chúng con là những kẻ tội lỗi và bất xứng vô cùng, nhưng Chúa luôn đoái thương đến chúng con, Ngài vẫn ban chúng con mọi ân sủng, vẫn tha thiết nghe lời chúng con cầu xin và ban ơn cho những người kiên định. Chúng con đây yếu đuối và dễ chán nản lắm, môi miệng chúng con chỉ biết nói nhưng khi làm thì dễ nản lòng. Chính vì thế mà Con Một Ngài là Chúa Giêsu đã đến và dạy chúng con nhiều điều và trong đó Ngài dạy chúng con tính kiên nhẫn. Sự kiên nhẫn mà Chúa Giêsu dạy chúng con không phải là sự dai dẳng, cứng đầu nhưng là kiên nhẫn trong sự khiêm tốn, chân thành và thiết tha.
0 nhận xét

Món Quà Chuỗi Mân Côi

Nguồn Gốc Kinh Mân Côi

Căn cứ vào các nguồn tài liệu đáng tin nhất, một của chân phước Alan de la Roche, trong cuốn “De Dignitate Psalterii”, và một của Thánh Louis Marie Grignion de Monfort, trong cuốn “Bí Mật Kinh Mân Côi”, thì chính Đức Mẹ đã ban Kinh Mân Côi và dạy Kinh Mân Côi cho thánh Đa Minh. Đức thánh cha Grêgôriô XII cũng cho rằng “Kinh Mân Côi được chính thánh Đa Minh thiết lập để làm nguôi cơn giận của Thiên Chúa và để cầu xin Rất Thánh Trinh Nữ bầu cử.”

Vào thế kỷ 11 và 12, tại tỉnh Albi thuộc miền nam nước Pháp, có một lạc thuyết do bè rối Albigensê chủ trương là Nhị Nguyên. Thuyết này cho rằng Chúa Giêsu là một thu tạo được thần sai đến để giải thoát linh hồn con người bị giam cầm trong thể xác. Theo thuyết Nhị Nguyên thì linh hồn con người cũng được thần lành dựng nên và xác thịt được thần dữ dựng nên để giam cầm linh hồn. Sau bao nhiêu nỗ lực để chinh phục bè rối Albigensê này mà vẫn thảm bại,thánh Đa Minh rút vào một khu rừng gần thành phố Toulouse nước Pháp để cầu nguyện. Trong thời gian này thánh nhân khóc lóc, ăn chay và phạt xác mong làm nguôi cơn giận của Chúa, ngài đã thực hành việc khổ hạnh thân xác cho đến nỗi bị ngất lịm đi.

Chính lúc đó Đức Mẹ cùng ba thiên thần theo hầu đã hiện ra với thánh nhân mà nói: “Đa Minh yêu dấu, con có biết Ba Ngôi Thiên Chúa Chí Thánh muốn dùng khí giới nào để canh tân thế giới không?” thánh Đa Minh đáp: “Ôi lạy Mẹ, Mẹ biết rõ hơn con, vì ngay sau Chúa Giêsu Con Mẹ, Mẹ luôn là khí cụ chính yếu cho phần rỗi của chúng con!” Bấy giờ Đức Mẹ nói: “Mẹ muốn cho con biết rằng, trong loại trận chiến này, khí giới cần phải dùng bao giờ cũng là Thánh Vịnh Thiên Thần, viên đá nền tảng của Tân Ước. Do đó, nếu con muốn giảng dạy cho các linh hồn cứng lòng và đem họ về với Chúa, con hãy rao giảng Thánh Vịnh này của Mẹ.”

Từ đó, thánh Đa Minh đã là sứ giả của Đức Mẹ và là tông đồ tiên khởi truyền bá Kinh Mân Côi từ năm 1214.

Qua tài liệu nói về nguồn gốc Kinh Mân Côi, chúng ta thấy được tình yêu mà Đức Mẹ dành cho nhân loại, khi con người đang xa đoạ vào những lạc thuyết chống đối Thiên Chúa, nhất là Chúa Kitô, Đức Mẹ đã trao ban cho con người tràng chuỗi mân côi như những lời ăn năn sám hối và phương thức giúp con người giao hoà cùng Thiên Chúa, củng cố đức tin của mình qua lời cầu bầu của Đức Mẹ.

"Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." (Lc 1,38)

Ngày hôm nay, Giáo Hội mừng kính Đức Mẹ Mân Côi, hai tiếng "xin vâng" của Mẹ lại được lặp lại. Bởi lẽ, nhờ sự khiêm tốn hạ mình của Đức Mẹ thể hiện qua hai tiếng "xin vâng" đã cứu thoát nhân loại khỏi sự cầm tù của tội lỗi và muôn người được cứu rỗi. Hai tiếng "xin vâng" nghe chừng thật tầm thường nhưng lại chất chứa một tình yêu bao la, một sự hy sinh tuyệt đối vì tình yêu cho nhưng không. 

Tràng chuỗi Mân Côi mà Đức Mẹ gửi tới cho chúng ta ẩn trong đó vang lên hai tiếng "xin vâng": xin vâng ra đi, xin vâng hy sinh, xin vâng đón nhận những đau khổ tột cùng nhất, xin vâng theo Chúa tới cùng, xin vâng vì tình yêu đích thực và vĩnh cửu. Tràng chuỗi Mân Côi chính là món quà tuyệt vời nhất, đẹp nhất mà Đức Mẹ ban tặng cho nhân loại. 

Lạy Mẹ Maria, con xin cám ơn Mẹ vì món quà tuyệt duyệt này. Xin thánh hoá đời sống chúng con bằng những chuỗi mân côi mà chúng con dâng lên Mẹ. Amen. 
0 nhận xét

Sự Ngạo Mạn Của Tri Thức

Mẩu Chuyện Nhỏ Của Nhà Bác Học Louis Pasteur

Trên chuyến tầu chạy từ ngoại ô vào trung tâm thủ đô Pari. Trong toa hạng hai, có một ông già ngồi bên cạnh một chàng sinh viên trẻ. Khi tầu chạy được một đoạn thì ông già từ tốn lấy ra trong túi một chuỗi hạt và chỉ ít phút sau ông đã chìm vào trong sự cầu nguyện. Anh sinh viên liếc nhìn tỏ ra khó chịu... Thời gian trôi đi, lúc lâu sau thấy ông già vẫn im lặng, thành kính, say mê lần hạt. Anh sinh viên khó chịu quá thốt lên:
- Này ông! Đến bây giờ ông vẫn còn tin vào sự vơ vẩn này ư?
Ông già từ từ nhìn lên và nhè nhẹ gật đầu:
- Vâng... Tôi vẫn tin, nhưng còn anh?
Anh sinh viên cười khẩy:
- Kể ra, hồi nhỏ tôi cũng có tin, nhưng bây giờ làm sao tôi có thể tin được, khi khoa học đã mở mắt cho tôi, đã khám phá ra những chân trời mới, đã cống hiến cho nhân loại...
Ông già giơ tay ngắt lời anh sinh viên:
- Này anh, anh vừa nói là khoa học đã khám phá ra những chân trời mới, vậy anh có thể cho tôi biết chân trời mới ấy là thế nào không?
Anh sinh viên sôi nổi quả quyết:
- Vâng... Nếu muốn, xin cứ cho tôi biết địa chỉ của ông, tôi sẽ giử đến cho ông một cuốn sách, khi đọc xong cuốn sách ấy, ông sẽ tức khắc bỏ những niềm tin vơ vẩn này đi ngay.
Ông già điềm tĩnh lấy ra tấm danh thiếp đưa cho anh sinh viên. Anh sinh viên đọc tấm danh thiếp, thoáng nhìn ông, bỗng ngượng tái mặt lẳng lặng bỏ sang toa khác. Trên tấm danh thiếp của ông già chỉ ghi vỏn vẹn có mấy chữ: Louis Pasteur - Viện trưởng Viện Hàn lâm Khoa học Pari

Câu truyện có một kết thúc thật bất ngờ và dí dỏm. Chàng sinh viên trẻ với thái độ kiêu căng kia bị một phen bẽ mặt vì không thể ngờ rằng ông già đang ngồi lần hạt kia lại chính là Louis Pasteur, một nhà khoa học vĩ đại của nước Pháp. Anh choáng ngợp một nhà khoa học tài giỏi như vậy lại có một đức tin mạnh mẽ vào Đấng mà anh ta đã chối bỏ từ lâu.

"Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Khốn cho ngươi, hỡi Khoradim! Khốn cho ngươi, hỡi Bétxaiđa!"(Lc10,13)
"Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Không, ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ!" (Lc10,15)

Đến với lời Chúa ngày hôm nay, Chúa Giêsu phê phán mạnh mẽ trước thái độ kiêu căng, tự mãn của các thành Khoradim, Bétxaiđa và Caphácnaum: "Khốn cho ngươi!" Các thành mà Chúa Giêsu nói đến đều là những thành lớn nằm dọc ven biển hồ Galilê, đây là các thành phố khá phồn thịnh, có trình độ tri thức và văn minh cao hơn các thành khác. Chính vì lẽ đó mà họ không tin vào những lời mà các môn đệ được sai đi giảng dạy, họ cứng lòng trước những phép lạ mà Chúa Giêsu đã làm. Thiên Chúa đã ban cho họ những điều kiện vật chất và tri thức hơn hẳn những thành khác nhưng thay vì cảm tạ Chúa và đón nhận đức tin thì họ lại loại bỏ và quay mặt lại với chính Đấng đã ban cho họ sự giàu có và tri thức.

Trong thế giới ngày nay, con người đang cố gắng loại bỏ Thiên Chúa bằng những phát minh, công nghệ hiện đại. Họ cố chứng minh những công trình mà Thiên Chúa đã tạo dựng, ngay cả công trình vĩ đại nhất chính là tạo dựng con người không phải do bàn tay Thiên Chúa mà là do một thụ thể, một hiện tượng mơ hồ nào đó làm nên. 

Lạy Chúa, chắc Chúa đau xót lắm vì sự kiêu căng, ngạo mạn của chúng con. Chúng con đã để vật chất xâm lấn tâm hồn chúng con mà quên đi Đấng đã ban cho chúng con những điều đó. Xin Chúa tha thứ và thương xót chúng con. Amen.
0 nhận xét

Đơn Sơ

Hôm nay, Giáo Hội mừng kính Thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu, tôi xin viết vài dòng để nói lên tâm tình của mình với vị Thánh đáng kính này.

Trong suốt thời thơ ấu của tôi, tôi đã đọc rất nhiều các vị Thánh, mỗi vị Thánh đều có một con đường truyền giáo thật tuyệt vời, nhưng con đường truyền giáo của Thánh nữ Têrêsa  đối với tôi thật sự khác biệt, Thánh nữ truyền giáo tại trong chính 4 bức tường của nhà dòng. Nhìn lại cuộc đời của Thánh nữ, tôi nhận thấy ở Thánh nữ một tâm hồn mạnh mẽ, đơn sơ và tinh khiết vô cùng mặc dù có rất nhiều biến cố đau thương xảy ra trong cuộc đời của Thánh nữ. Nói đến Thánh nữ là nói đến một cuộc sống cầu nguyện liên lỷ với một tâm hồn đơn sơ, thánh thiện và phó thác. Và con người của Thánh nữ được mọi người biết đến qua cuốn nhật ký tâm hồn và những câu nói giản dị của Ngài. Xin được trích dẫn một câu nói nổi tiếng của Thánh nữ:    

"Một lời nói hay một nụ cười thường cũng đủ để đưa sự sống tươi mát vào trong một tâm hồn thất vọng."

"Ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời." (Mt 18,4)

Đến với lời Chúa ngày hôm nay, khi các môn đệ hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?" Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và bảo: "Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời." Hành động của Chúa Giêsu thật bất ngờ nhưng lại đầy khôn ngoan. Bởi lẽ, trẻ nhỏ có một tâm hồn thật đơn sơ, trong trắng, hiền lành và một niềm tin không nghi ngờ. Đó là tất cả những điều kiện cần thiết để được vào Nước Trời, và Chúa Giêsu muốn các môn đệ cũng phải nên giống như trẻ nhỏ vì cõi lòng các ông chai đá và đầy những suy nghĩ mang tính con người. 

Trong xã hội ngày nay, mặc dù chúng ta đang sống trong một thế giới văn minh và hiện đại, đầy đủ về mọi mặt, nhưng đạo đức ngày nay lại quá suy đồi. Những tệ nạn xã hội tập trung nhiều ở độ tuổi thanh thiếu niên. Bởi lẽ, nền tảng đạo đức của người trẻ không được giữ vững và bị hao mòn bởi chính hoàn cảnh sống. Nhưng hoàn cảnh sống chỉ là một khía cạnh, vì nền tảng đạo đức được xây dựng tại chính gia đình. Và cách sống của cha mẹ và những người thân trong gia đình có tầm ảnh hưởng rất lớn tới tâm hồn và nhân cách của con trẻ sau này.

Lạy Chúa, Chúa gửi cho chúng con một tấm gương  về đời sống đơn sơ và trong trắng chính là Thánh nữ Têrêsa. Xin Thánh nữ cầu bầu và hướng dẫn chúng con biết sống cầu nguyện bằng tâm hồn của trẻ thơ. Amen.

Behind The Web

Được tạo bởi Blogger.

Something