Content

0 nhận xét

Vẻ Đẹp Tuyệt Vời Nơi Lòng Thương Xót

Bữa Tiệc Đêm Trong Nhà Vệ Sinh
Chị là “Oshin” – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..
Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai tôi nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.
Chị mang theo con trai đến. Đi đường chị nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.
Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với con: Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà nó chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.
Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!
Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khách đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một ít thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!
Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng anh không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ…
"Trông thấy bà, Chúa động lòng thương và bảo bà rằng: 'Đừng khóc nữa'." (Lc 7,13)
Xin được mượn câu truyện của sơ Ngọc Lan đăng trên trang web của tổng giáo phận Sài Gòn để chia sẻ bài suy niệm của tôi về Lời Chúa ngày hôm nay.
Sau khi đọc xong câu truyện, cách cư xử của ông chủ nhà và những người dự tiệc thật khiến tôi cảm động và nể phục:" Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khách đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một ít thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé."," Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!"
Tất cả những cách cư xử chân thành, lịch thiệp và ấm áp đó có lẽ đều xuất phát từ chính lòng yêu thương, sự động lòng của ông chủ và những ngươi dự tiệc khi thấy một tâm hồn đơn xơ và rất mỏng manh của cậu bé nghèo. 
Chúa Giêsu cũng vậy, khi thấy người đàn bà goá đang than khóc đứa con trai của mình, niềm hy vọng duy nhất của bà bị lấy đi thì Người động lòng thương. Cái chết là con đường mà con người ai cũng phải đi qua, nhưng Chúa Giêsu lại cho con trai của bà goá sống lại không phải vì Người muốn phô trương quyền năng nhưng là vì Ngài thấu hiểu nỗi đau của con người.
Chúng ta biết rằng những bà goá trong thời của Chúa Giêsu rất thiệt thòi và bị người Do Thái coi thường vì mang tiếng sát chồng. Người con trai trong gia đình chính là niềm an ủi và hy vọng rất lớn đối với những bà goá. Qua đó, ta thấy được tình yêu bao la và lòng nhân từ nơi Chúa Giêsu. 
Qua tỉnh yêu cho nhưng không, Chúa Giêsu đã thể hiện được một cách rõ nét nhất tình yêu và lòng thương xót nơi Chúa Cha. Từ khi ông bà nguyên tổ phạm tội, Thiên Chúa đã không bỏ rơi con người nhưng Ngài lại động lòng thương trước sự mê muội và lòng kiêu căng của con người và Ngài còn hứa sẽ ban Con Một Ngài đến thế gian để cứu chuộc loài người. 
Lạy Chúa, con là kẻ tội lỗi, kiêu ngạo và u tối vô cùng. Xin động lòng thương xót con. Amen. 
0 nhận xét

Mẹ Của Chúa Giêsu và Mẹ Của Hội Thánh

"Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng: "Thưa Bà, này là Con Bà". 27 Rồi Người lại nói với môn đệ: "Này là Mẹ con"." (Ga 19, 26-27)
Trước khi đến với bài suy niệm, tôi xin giới thiệu sơ nét về nguồn gốc của ngày lễ Đức Mẹ sầu bi:
Trước cuộc cải tổ phụng vụ của Công đồng Vatican 1969, trong Phụng vụ có hai thánh lễ kính Đức Mẹ Sầu Bi. Việc tôn kính Đức Mẹ Sầu Bi do Dòng Citercian và Dòng Phanxicô khởi xướng từ thế kỷ XII và thế kỷ XIII. Đến năm 1423, Công đồng Cologne đã quy định thành lập lễ kính Đức Mẹ Sầu Bi (điều luật 11). Ý niệm khởi đầu chỉ hướng về mối đau khổ tổng thể, cụ thể hơn là tôn kính Đức Mẹ đau khổ đứng dưới chân thập tự giá. Thánh lễ được cử hành vào ngày thứ Sáu của tuần III sau lễ Phục Sinh. Năm 1482, bảy sự thương khó của Đức Mẹ mới được khai triển và truyền giảng ở Âu Châu. Năm 1725, Đức Giáo hoàng Bênêđictô XIV đưa lễ Đức Mẹ Sầu Bi qua ngày thứ Sáu trong tuần Khổ Nạn, trước Lễ Lá [1], đó là lễ thứ I. Năm 1668, Dòng Tôi Tớ Đức Mẹ được Toà Thánh cho phép mừng lễ Đức Mẹ Sầu Bi ngày Chúa Nhật III trong tháng 9. Năm 1912, Đức Giáo hoàng Piô X quyết định toàn thể Giáo Hội cử hành lễ này một lần nữa vào ngày 15-9 hằng năm, sau lễ kính Thánh Giá, đó là lễ thứ II. Cả hai thánh lễ đều dùng thánh thi “Stabat Mater” (Mẹ Sầu Bi đứng dưới chân Thập tự Giá) của Giacopone da Todi (1360), tu sĩ dòng Phanxicô, làm thánh ca cho buổi lễ. Năm 1969, lễ Đức Mẹ Sầu Bi ngày Thứ Sáu trong tuần Khổ Nạn bị bãi bỏ do việc cải tổ phụng vụ sau Công đồng Vatican II. Lý do việc bãi bỏ là vì Giáo Hội không muốn mừng một biến cố hay một mầu nhiệm hai lần trong một năm.

Trong những giờ phút cuối cùng của Chúa Giêsu, nhìn thấy người mẹ của mình là Mẹ Maria đau buồn quỳ dưới Thánh Giá, Ngài đã trao phó Mẹ cho ông Thánh Gioan là người môn đệ Người yêu và Mẹ Maria trở nên mẹ của ông:"Này là Con Bà", "Này là Mẹ Con".

Tưởng chừng như Chúa Giêsu muốn Đức Mẹ có người để chăm sóc sau khi Ngài ra đi. Nhưng không phải như vậy, mọi việc Ngài làm, mọi lời Ngài nói đều ẩn chứa sự khôn ngoan mà loài người không thể hiểu được. Ông Gioan là người môn đệ Chúa yêu là hình ảnh của Hội Thánh mà Chúa Giêsu đã yêu thương và thiết lập. Việc trao phó ông Gioan nên con Mẹ cũng chính việc Chúa Giêsu trao phó Hội Thánh trong tay Đức Mẹ để Đức Mẹ che chở, cầu bầu và bảo vệ Hội Thánh như Mẹ đã yêu thương và chăm sóc Chúa Giêsu.

Ngày lễ Đức Mẹ sầu bi được diễn ra sau Thánh lễ Suy Tôn Thánh Giá, Giáo Hội muốn tất cả những người Kitô hữu hiểu rằng song hành cùng với đau khổ của Chúa Giêsu là sự đau khổ của Đức Mẹ, hai sự đau khổ này được gắn kết chặt chẽ với nhau. Để từ đó, ta thấy được một tình yêu đích thực là tình yêu đồng cảm và hoà nhịp với sự đau khổ của nơi ta trao ban tình yêu. Qua đó, ta hiểu được đau khổ của Hội Thánh cũng chính là đau khổ của chính Chúa Kitô và Mẹ Maria.

Lạy Mẹ Maria, chúng  con tội lỗi vô cùng, điều đó đã khiến trái tim Mẹ đau khổ và tan nát như ngàn mũi kim đâm. Xin Mẹ thương xót chúng con. Amen.
0 nhận xét

Món Quà Tình Yêu Bất Ngờ


MÓN QUÀ CỦA CHa

Tức giận, anh ta nói lớn tiếng: "Với tất cả tiền bạc mà cha có sao lại chỉ có thể tặng con một quyển sách này thôi!?". Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà, vứt quyển sách vào góc phòng...
***
Một chàng trai sắp tốt nghiệp Đại học. Đã từ lâu anh mơ ước một chiếc xe thể thao tuyệt đẹp được trưng bày ở cửa hiệu. Và anh đã nói với cha điều ước muốn đó.
Ngày tốt nghiệp đến, anh nao nức chờ đợi...Buổi sáng, người cha gọi anh vào phòng riêng: "Con trai, ta rất tự hào về con!" - ánh mắt ông nhìn anh trìu mến. Rồi ông trao cho anh một hộp quà được gói rất trang trọng.
Ngạc nhiên, chàng trai mở hộp quà và thấy một quyển sách được bọc bằng vải da, có tên chàng trai được mạ vàng. Tức giận, anh ta nói lớn tiếng: "Với tất cả tiền bạc mà cha có sao lại chỉ có thể tặng con một quyển sách này thôi!?". Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà, vứt quyển sách vào góc phòng...
...Nhiều năm trôi qua, chàng trai giờ đã là một nhà kinh doanh thành đạt. Anh có một ngôi nhà khang trang và một gia đình hạnh phúc. Nhưng người cha đã già và một hôm anh nghĩ mình cần phải đi gặp cha.
Anh đã không gặp ông kể từ ngày tốt nghiệp. Trước lúc lên đường, anh nhận được một bức điện tính báo rằng người cha đã qua đời và ông trao toàn bộ quyền sở hữu cho con trai. Anh cần phải trở về ngay lập tức để chuẩn bị mọi việc.
Khi bước vào ngôi nhà của cha, bỗng nhiên anh cảm thấy một nỗi buồn và ân hận khó tả xâm chiếm tâm hồn anh. Đứng trong căn phòng ngày xưa, những ký ức trong anh ùa về...
Và bất chợt, anh nhìn thấy quyển sách khi xưa nằm lẫn trong những tập giấy tờ quan trọng của cha ở trên bàn, nó vẫn còn mới nguyên như lần đầu anh nhìn thấy cách đây nhiều năm. Nước mắt lăn dài trên má, anh lần giở từng trang, bỗng có vật gì đó rơi ra...
Một chiếc chìa khóa! Kèm theo đó là một tấm danh thiếp ghi tên người chủ cửa hiệu, nơi có bán chiếc xe thể thao mà anh từng mơ ước. Trên tấm danh thiếp còn ghi ngày tốt nghiệp của anh và dòng chữ "Đã trả đủ"...
Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ". (Ga 3,17)
"Trên tấm danh thiếp còn ghi ngày tốt nghiệp của anh và dòng chữ "Đã trả đủ". Đây chính là chi tiết mà khiến tôi cảm động nhất. Một sự thật đầy bất ngờ về tình yêu của người cha dành cho con. Anh không ngờ rằng người cha đã âm thầm mua chiếc xe đạp mà anh hằng mơ ước và phấn đấu để đạt được nó. Nhưng chính vì sự ích kỷ đã che mắt anh, khiến anh không thể nhận ra kế hoạch đầy bất ngờ của người cha. Và hơn thế nữa anh đã vô tình để người cha ra đi trong sự cô đơn và đau xót vì người con đã không nhận ra tình yêu chân thành của mình. Dù người con đã nói lời khiến ông đau lòng đến tột cùng cùng với sự đơn độc trong suốt thời gian người con bỏ đi, nhưng người cha vẫn luôn yêu thương và mong một ngày người con sẽ nhận ra tình yêu của mình nên ông vẫn giữ gìn và cất giữ cuốn sổ như một báu vật. 
Liên hệ với Tin Mừng ngày hôm nay, tình yêu của Thiên Chúa Cha được thể hiện một cách mãnh liệt nơi dân Israel. Như người cha trong câu truyện trên, Chúa Cha thông hiểu mọi suy nghĩ và mong ước của dân Israel muốn được một Đấng đến để giải thoát họ. Và Ngài đã trao cho họ chính Con Một Ngài là Chúa Giêsu, Đấng được sai đến để cứu độ họ. 
Kế hoạch cứu độ của Ngài thật đầy bất ngờ và dân Do Thái đã không thể nhận ra được vì lòng họ đầy kiêu căng và ích kỷ. Họ đã từ chối món quà mà họ hằng ao ước lâu nay và đã đóng đinh Chúa Giêsu vào thập giá như người con trong câu truyện đã vứt bỏ món quà của cha mình
Dù vậy nhưng Chúa Cha vẫn yêu thương họ, Ngài không lên án, kết tội họ nhưng qua cái chết và sự phục sinh của Con Ngài là Đức Kitô mà muôn dân được cứu độ. 
Cây thập giá một hình phạt dã man của dân Do Thái nay được thánh hoá trở nên cây Thánh Giá và nhờ cái chết của Chúa Giêsu đã trở nên con đường nối kết Trời với Đất, của Thiên Chúa với con người. 
Cây thập giá từ chính nơi chết chóc, Thiên Chúa làm vọt lên sự sống qua một tình  yêu hiến dâng cho đến cùng. Để từ đó, con người được chia sẻ sự sống của Thiên Chúa.
Mầu nhiệm thập giá là mầu nhiệm tình yêu lạ lùng của Thiên Chúa đối với con người, nhờ đó con người được tham dự vào sự sống của Thiên Chúa.
Lạy Thánh Giá Chúa Kitô, xin dẹp đi lòng ích kỷ và hẹp hòi trong con để con nhận thấy được món quà đầy bất ngờ mà Thiên Chúa dành cho con trong suốt cuộc đời. Amen.
0 nhận xét

Cha mẹ là nhà giáo dục đức tin tốt nhất

"Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không có cây nào tốt mà sinh trái xấu, và cũng không có cây nào xấu mà sinh trái tốt. Thật vậy, cứ xem trái thì biết cây." (Lc 6,43-44)

Ngoài người mẹ đáng kính của người Kitô hữu là Mẹ Maria, tôi xin được giới thiệu một người mẹ có đời sống đạo đức rất tốt trước khi đến với bài suy niệm hôm nay.
Trong cuộc đời của Thánh Donbosco, không thể không nhắc tới sự đóng góp to lớn của mẹ Magarita. Cha của Bosco qua đời, để lại một đàn con đông đúc, một cơ nghiệp không gì đáng kể. Với hai bàn tay trắng bà Magarita hết sức lo liệu nuôi sống đàn con. Dù bận bịu long đong bà không bao giờ quên sứ mệnh giáo dục con cái. Bà có một đời sống thánh thiện, yêu người và luôn trông cậy nơi Chúa và Mẹ Maria. Thánh Donbosco ngay từ nhỏ đã có một nền tảng đạo đức rất tốt nhờ học tập từ chính người mẹ của mình. Trong hành trình làm linh mục và giúp đỡ các thanh thiếu niên của Thánh nhân, mẹ Magarita luôn đồng hành và giúp sức cho Thánh nhân và các thanh thiếu niên đến hơi thở cuối cùng nhất là trong vấn đề đạo đức của các em. Thánh Donbosco đã thú nhận:"Tôi sở dĩ công thành danh toại, được nên người có phẩm cách. Trước là nhờ ơn Thiên Chúa, sau là công ơn giáo hoá của mẹ tôi". Mẹ tôi hết lòng chăm chút tôi trong thời thơ ấu. Mẹ tôi khôn ngoan vạch đường chỉ nẻo cho tôi ở tuổi thanh niên, một tuổi mà ai cũng rõ vừa quan hệ với những sự nguy hiểm.

Quả là một người mẹ tuyệt vời ! Đến với lời Chúa ngày hôm nay, Chúa Giêsu đã nói:"Cứ xem trái thì biết cây". Bởi lẽ, Ngài muốn nêu cao tầm quan trọng của các đấng bậc sinh thành trong việc giáo dục con cái. Con cái là quả, quả có ngon, có đẹp đều là nhờ sự sinh trưởng tốt của cây. Thiên Chúa là người gieo hạt, hạt nảy mầm lớn thành cây tốt là chính nhờ sự đón nhận và thực hành lời Chúa của những người Kitô hữu và trái ngon là kết quả của những hy sinh, rèn luyện hằng ngày của người Kitô hữu.

Trong bối cảnh Tân Phúc Âm hoá, trong một thế giới mà con người đề cao tầm quan trọng của của cải, vật chất, thì lời Chúa ngày hôm nay lại thể hiện một cách đúng đắn hơn nữa sự cấp bách và hết sức cần thiết trong việc giáo dục đức tin tại nơi chính mỗi gia đình là một xã hội thu nhỏ. Cha mẹ phải là chỗ dựa vững chắc cho nền tảng đức tin của con cái và không có một nhà giáo dục đức tin nào tốt hơn, tin cậy hơn dành cho con cái là chính cha mẹ của chúng. Vì của cải vật chất chỉ làm con người nên hư hao đi nếu không được chính đức tin và lương tâm dẫn dắt.
Lạy Chúa, Chúa dạy chúng con:" Người khôn ngoan là người biết xây nhà trên đá thì dù mưa sa, bão táp vẫn không sụp đổ được". Xin cho các gia đình luôn ý thức được tầm quan trọng của Lời Chúa trong việc giáo dục con cái. Và xin cho các đấng bậc sinh thành luôn cố gắng trở thành tấm gương trong đời sống đức tin cho con trẻ. Amen.
0 nhận xét

Nhìn nhận chính mình

Một câu chuyện của Ấn Độ

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng dều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:



- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.


Anh chị em thân mến, khi đã đọc xong câu truyện xin hãy đến với bài suy niệm của tôi về ý nghĩa của lời Chúa ngày hôm nay:
" Sao anh lại có thể nói với người anh em: 'Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra', trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình?"

Lời Chúa ngày hôm nay, Chúa Giêsu dạy các môn đệ một bài học mới về việc khiêm tốn nhìn nhận lỗi sai của mình. Qua câu truyện về người học trò hoạ sĩ Rajeev, ta thấy người thầy Ranga quả là có đôi mắt nhìn đời thật tinh tế, ông đã có một kết luận rất hay về người đời:"Con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ không biết gì về điều đó cả", "con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả".

Khi thầy Ranga đưa ra những kết luận về người đời hay xét đoán, người thầy cũng đưa ra một bài học cho Rajeev:"Những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng."

Liên hệ với lời Chúa ngày hôm nay, Chúa Giêsu mạnh mẽ phê phán những kẻ luôn đi phê phán người khác, luôn coi mình là đúng, là thánh thiện và đè nén người anh em mình trong lỗi của họ mà trong khi con người mình đầy thiếu sót. Quả thật ""Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố? "

Chúa Giêsu đưa ra bài học vì muốn các môn đệ và những người Kitô hữu phải là người tiên phong trong việc nhìn nhận những khiếm khiết của mình để rồi chúng ta nhìn nhận thiếu sót của anh em mình trong sự chân thành, yêu thương để từ đó, ta biết sửa lỗi cho anh em mình trong tinh thần của Tin Mừng.

Lạy Chúa, con đầy nhiều thiếu xót và tội lỗi lắm nhưng con mắt con chỉ nhìn thấy lỗi sai của anh em mình và chê trách họ. Xin Chúa mở con mắt tầm hồn của con vì con mắt thể lý chỉ làm con thêm phạm tội trước mặt Chúa. Amen.



Behind The Web

Được tạo bởi Blogger.

Something